Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

*Người dưng ơi.!

Cơn mưa lao xao trên cành lá chiều nay bất chợt khiến lòng tôi thổn thức.
Con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa với lá me la đà ngày xưa vương trên tóc
ai gợi một nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi.Người dưng ơi.!,em có còn nhớ
tôi không ?.
Chẳng phải mà lòng tôi xao xuyến.Chiều nay tình cờ đi lại con đường xưa
hai đứa vẫn đi về,tôi bỗng nhớ một thời chúng mình có nhau.Ngày ấy,em nói
khi hai trái tim hòa cùng một nhịp đập thì chẳng có trở lực nào ngăn được
chúng ta đến với nhau.!Ngày đó,em bảo dù có phải đi xa,rất xa thì trái tim
em vẫn ở nơi này...Ngày ấy,tôi cứ ngỡ điều đó là bất di bất dịch.!
Thế nhưng,nếu như vậy thì làm gì có chuyện vật đổi sao dời phải không em?
Một năm,hai năm rồi ba năm...những cánh thư thưa thớt dần rồi mất hút.!
Có người quen bên ấy nói rằng em đã sang ngang.Ừ,thì núi sông cách trở
thì lấy gì ràng buộc được nhau phải không em? Chỉ có điều,đôi khi lòng tôi
buốt nhói.Đôi khi buồn đến ngẩn ngơ.Sao em không nói một lời để tôi thôi
chờ đợi?Sao em không nói một lời để nỗi nhớ mong em,tôi sẽ đem cất vào 
dĩ vảng ?.
Bất chợt gặp lại con đường xưa hai đứa chung đôi.Không ngờ lòng vẫn còn
thổn thức như thời trai trẻ.Có lẻ bây giờ em chẳng còn nhớ những vụng dại 
năm xưa.Người con gái đã sang sông thì níu giữ quá khứ làm gì phải không
em? Không biết bao nhiêu lần tôi đã muốn quên,muốn khép lại vĩnh viễn một
bóng hình.Thế mà kỷ niệm như những con suối nhỏ cứ len lỏi đỗ về dòng 
sông ký ức.Để mỗi lần về qua chốn ấy,lại thấy lòng ngẩn ngơ...
Người dưng ơi,tôi vẫn nhớ thương người...
(bài viết của 1 người bạn đã đăng trên FB)

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Anh luôn hiện hữu

 Có hạt bụi nào vừa rơi trong mắt em khiến chút xốn xang chợt quay về.
Mùa Xuân này nữa là bao nhiêu mùa Xuân em một mình ngóng trông Anh?.
Lẽ ra em nên ngừng chờ đợi,nên vạch cho mình một hướng đi khác và 
cất bỏ quá khứ vào một ngăn nhỏ trong tim mình.Thế nhưng điều tưởng
 chừng đơn giản ấy em lại không thể nào làm được.
  Có phải vì em  quá yêu anh,vì tình yêu của em dành cho Anh như viên
ngọc không tì vết nên khi mất Anh rồi,em cứ mãi kiếm tìm một thứ
giống hệt như thứ mình đã từng có...Dẫu biết rằng trong cuộc đời này
không có hình mẫu nào giống hệt nhau,thậm chí cả những cặp song
sinh thì cũng có những điểm khác nhau,vậy mà em vẫn cứ tự huyền
hoặc mình rằng nếu chịu khó cất công đi tìm thì chắc chắn em sẽ gặp
được.
   Anh yêu,hơn 3 năm qua kể từ ngày anh tan vào gió bụi,sao em vẫn
như mới gặp anh ngày hôm qua.Em thấy cái dáng hối hả của anh vào
những buổi sáng anh đến muộn khi sàn giao dịch chứng khoán đã tới
phiên khớp lệnh liên tục,thấy nụ cười tươi khi em mang ly cafe bốc
khói mời anh..Em  nghe hơi ấm từ bàn tay anh khi anh bắt tay cám 
ơn em...Tất cả những thứ đó vẫn quẩn quanh bên cạnh mà em không
 có cách gì dứt đi được...
   "Phố đông" "Cúc lũi" thường nhắc nhở em rằng "anh sẽ không bao 
giờ trở về được nữa,vì người chết làm sao trở về?"...Họ bảo em hãy 
quên đi để mà sống,để mà yêu.Em cũng muốn thế mà có được đâu?
Có phải vì tình yêu dành cho anh quá lớn nên nó khiến em không thể
nào bước qua được lời nguyền yêu chỉ một mình anh.!
Đổ Uyên

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

*Mai Anh đi rồi....

Nhỏ bạn đồng nghiệp đang ngồi gỏ máy tính bỗng ngâm nga :
 "Mai Anh đi rồi,bé có buồn không ?
  Mai Anh đi nhớ bé vô cùng
  Nhớ dáng học trò,em đến lớp,
  nhớ môi hồng,tóc xõa ngang lưng..."
Tôi nghe như có 1 luồng điện chạy dọc sống lưng.Rất lâu rồi
không có ai đọc cho tôi nghe đoạn thơ ấy.Rất lâu rồi tôi đã cât
đoạn thơ Anh chép tặng tôi,vào 1 góc nhỏ trong tim mình.
Ngày ấy,trong bữa tiệc chia tay Anh ra Hà Nội nhận công tác,
mọi người yêu cầu Anh hát...Anh tự đệm dàn và hát bài
"Bài Thánh Ca buồn",giọng Anh trầm ấm,như nghẹn ngào
làm tim chúng tôi thắt lại-những nhân viên đã gắn bó với Anh
nhiều năm qua.Dứt bản nhạc,Anh ngồi cạnh tôi :"mai anh đi rồi
em có buồn không?".Tôi chửa thẹn,véo vào tay Anh "Ai thèm
buồn".
Ấy thế mà điều đó đã thành sự thật,khi cô bạn đồng nghiệp
gọi điện từ Hà Nội :"Em ra ngay,anh....cần gặp em để căn dặn
vài điều quan trọng...".Tôi khóc,không định hướng được lòng
mình đi hay ở,tôi không đoán được điều gì đã xảy ra sau câu
nói ngắn ngủi mà tôi không kịp hỏi thêm câu nào đã ngắt ngang
Thế là ngay trong ngày hôm đó tôi đáp máy bay ra HN và vào
thăm Anh tại BV Pháp-Việt để nghe những lời sau cùng và nhận
từ Anh *Của Thừa Kế*....
Hôm nay,cô bạn bất ngờ khơi dậy kỷ niệm,tôi bổng thấy tim
mình nhói lên,hình ảnh Anh vẫn vẹn nguyên trong tôi.
Tôi nhớ ngày tiễn Anh,tôi đã lẩm bẩm mãi một mình :
 "Mai Anh đi...đường xa xa lắm..."
    **Của Thừa Kế - bài viết trong Yahoo Blog của Pensée

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

*Đợi chờ.

Ngày đầu tiên Anh đến sàn giao dịch chứng khoán để mở tài khoản
,em chợt nhận ra rằng cổ tích không hẳn chỉ là thế giới của trẻ con.
Giữa cuộc đời này,vẫn có chàng hoàng tử mang trái tim mình trao
cho cô bé Lọ Lem với những yên thương nồng ấm nhất.
Từ đó,trong những giấc mơ của em luôn lấp lánh bóng hình một
người con trai với đôi mắt ấm áp,vòng tay thật chặt,nụ cười thật
bao dung.Em đã sống với niềm hạnh phúc ấy,khi chúng mình bên
nhau,hay khi Anh phải đi công tác xa.Khoảng cách địa lý không làm
tình cảm trong em phai nhạt.Ngược lại,nó chỉ càng làm cho em nghĩ
về Anh,nhớ thương Anh nhiều hơn.
Suốt những năm tháng ta bên nhau,dường như cuộc sống hối hả
hơn,trái tim đập nhanh hơn và những bất thường trong cuộc sống
càng làm ta mạnh mẽ hơn.Em đã thầm yêu và chờ đợi Anh hết
những tháng năm thanh xuân của mình.Để rồi khi em nghĩ rằng
tháng ngày hạnh phúc sắp sửa đến trong tầm tay,rằng Anh sắp
về bên em mãi mãi thì mọi thứ bổng trở nên xa vời.Phải mất rất
nhiều tháng,năm qua,em mới tin rằng Anh đã không thể nào trở
về bên em được nữa,rằng Anh đã tan vào hư vô....
Có những người bạn hỏi em sao không mở lòng mình ? sao
không tìm một bờ vai khác ? một hạnh phúc khác ?...Chờ đợi
làm gì một người đã mãi mãi ra đi ?..
Em hiểu rằng mọi thứ đều có lý lẽ của nó.Sự chờ đợi cũng
chính là hạnh phúc.Có lần em mơ thấy Anh về,nắm chặt tay
em,Anh nói "Thôi đừng chờ đợi nữa,có bao giờ người chết
trở về đâu em?Thôi đừng khóc thương nữa,kiếp này anh nợ
em một tình yêu chân thành..." Em đã khóc trong giấc mơ
và cũng đã hạnh phúc vì nhận ra rằng khi yêu sâu sắc một 
ai đó thì chẳng dễ gì xóa bỏ được hình bóng ấy khỏi cuộc đời.
Cứ thế,em yêu Anh,cho dẫu một ngày nào đó em chợt nhận
ra rằng tóc mình đã bạc....!
...nhớ lại ngày đầu tiên em gặp Anh
Đổ Uyên

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

*Có những tình yêu như thế...!

Anh là người đến trước,nhưng khi đó em chỉ xem anh như 1 người 
bạn,1 người anh chứ hoàn toàn không có cảm xúc.Hồi đó,em có nói 
"nếu 2 năm nữa mà không có ai yêu em thì em sẽ yêu anh." Anh 
cười và bảo :"Đừng có ép uổng con tim mình...".
Rồi em gặp chồng em sau này.Chỉ 1 lần gặp gỡ mà em có cảm giác
như đã gặp anh ấy từ kiếp trước và chúng em sinh ra trên đời này
là để dành cho nhau.Khi em đi lấy chông,em biết anh rất đau khổ
nhưng anh vẫn tươi cười,vẫn lo lắng cho em mọi thứ từ xe cộ đưa
đón dâu,đặt tiệc ở nhà hàng,thậm chí anh giành cả phần đi in thiệp
cưới cho em...Lúc đó các bạn em cũng nói,trông anh rất tội nghiệp
,hẳn là anh đang nuốt nước mắt vào lòng để tiễn người mình yêu
đi lấy chồng.Em cũng thấy thương anh đến quặn lòng nhưng biết 
làm sao được.Con tim có lý lẽ riêng của nó.Và lý lẽ em dành cho 
anh là chúng ta chỉ có thể là bạn bè.!
Ai cũng bảo em rằng "khi tình yêu ra đi thì sẽ nhường chổ cho
tình thù..".Nhưng anh không thế,mấy năm qua anh vẫn dành cho 
em 1 chổ bất di bất dịch trong tim mình.Dù em đã có chồng,nhưng
đối với anh,gia đình em vẫn là nơi chốn anh đi về,có việc gì mọi
người lại gọi anh,thiếu anh,ba mẹ,anh chị lại thấy như thiếu 1 thành
viên chính thức trong gia đình.Những năm qua anh chưa bao giờ
nhìn em bằng ánh mắt khi xưa,chưa bao giờ có 1 cử chỉ nào bộc
lộ cảm xúc của mình.Điều đó khiến em nhận ra rằng vì anh yêu
em thật lòng nên mọi thứ không thể khác đi...Nhờ đó mà anh
không chỉ có được tình cảm quý trọng của em,của gia đình em
mà ngay cả chồng em cũng yêu quý anh.
Em nghe ai đó nói rằng "khi yêu thật lòng,người ta sẽ hạnh phúc
khi thấy người mình yêu hạnh phúc.".Cám ơn anh đã cho em thấy
và tin rằng trên đời này thật sự có những tình yêu như thế...!
(Thu Cúc)

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

"Lời xin lổi không hề muộn....!"

   Trong buổi Lể Trưởng Thành của học sinh lớp 12 TrườngTHPT
Nhân Việt (Q.Tân Phú) bắt đầu bằng những lời chia sẻ của em
Nguyễn thị THùy Vân,lớp 12A2 gởi đến người cha của mình mà
em không đủ can đảm nói trực tiếp :
 "Kính thưa Ba,
     Má đã ra đi khi con chỉ 7 tháng tuổi.Từ đấy,bàn tay thô kệch,
chai sần của Ba như khéo léo đảm đang hơn vì phải gồng gánh
luôn công việc của Má.Con thấy giận hờn khi các bạn cùng lớp
được gia đình cho tiền ăn sáng,tiền tiêu vặt,có sách giáo khoa
mới,có quần áo đẹp....Con quay sang đòi hỏi ở Ba,nhưng đâu có
biết rằng để mua cho con một con mèo Hello Kitty để con khoe
với bạn bè,Ba đã phải bán đi chiếc đồng hồ kỷ niệm.Con có quần
áo mới mỗi năm nhưng con đâu biết kể từ ngày Má mất,Ba chẳng
có một bộ quần áo nào mới.Hôm nay, con cảm nhận mình đã lớn
khôn,con không đủ can đảm để nói trực tiếp với Ba những lời này
nhưng con muốn nói với Ba rằng con xin lổi Ba.Con cám ơn Ba,
cám ơn những yêu thương kỳ vọng mà Ba đã trao cho con.Cám
ơn tất cả những hy sinh thầm lặng của Ba...Con yêu Ba ! "

Chợt nhớ cố nhân

Mỗi ngày,em lao đầu vào công việc để trốn chạy nỗi cô đơn,nhưng đâu đó
trong tâm hồn em vẫn cón 1 cõi riêng cho nỗi buồn ngự trị.Thỉnh thoảng em chợt
nhận ra mình đã ngồi hàng giờ chỉ để nghĩ về ký ức....
Mùa mưa đã đến cùng với những chiều mây trôi lửng lờ.Sắp tới sẽ là những đêm
mưa,những đêm mưa chảy vào giấc ngủ của em.Và giấc ngủ sẽ đặc quánh những
cơn chiêm bao mộng mị về ANH.Bây giờ em mới hiểu cái cảm giác đợi chờ trong tình
yêu cũng đáng sợ,đợi chờ 1 điều thật quá đổi mông lung...
Hôm nay,qua cửa sổ em thấy bầu trời ngợp "gió" , "gió" đang rong ruổi về đâu.?
Dường như cuộc đời của "gió" là cuộc hành trình dài vô tận để tìm kiếm một điều gì
đó cũng giống như em vậy , vẫn mãi tìm kiếm một tình yêu đích thực trong đời ..!..
gởi "gió" chút tâm tình...
(trích từ FB của Đổ Uyên)

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

HÌNH  NHƯ
                   thơ  Nhất Tuấn
Nửa trang tình sử qua rồi
Bâng khuâng...nhớ quá...1 người...cố quên..
Hết bài "Hoài cảm"...em xin...

nhớ...đừng nhớ nửa...tới đêm cuối cùng
      Paris xa cách muôn trùng
      Hình như...mình đã từng...hình như..
      Âm hao dù vắng tin thư
      Chẳng thiên duyên cũng tình xưa tuyệt vời
Hởi ai ở một bên trời
Nhớ chăng ai đã hết lời dặn ai
Ngỡ tình buồn thoáng mây bay
Phút vui còn mãi tháng ngày của nhau
   Đêm nay nhớ ánh tinh cầu
   Trách ai kia viết những câu hát buồn
   Áo lam màu ấy hoài thương
   Gọi hoài...người ấy Trưng Vương đứng chờ
Tìm quên theo những giấc mơ
Thả hồn viết nốt....bài thơ dối lòng..

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

*Phượng ơi! hãy khoan nở

Tép bạc đi cô ! Tiếng mời của cô bé bán hàng đưa tôi trở về dĩ vãng
với những ngày cùng mẹ bì bõm quanh các bờ ao kéo vó kiếm tiền
nuôi 4 anh chị em ăn học.
Đã bao lần cả nhà ăn cháo loãng thay cơm và bao đêm tôi ôm cái bụng
lép xẹp trăn trở tìm giấc ngủ.Mẹ bèn cắt chiếc mùng cũ,may thành 4
cái vó rồi cho ít cám đặt thử ven bờ ao trước nhà.Ngờ đâu khi kéo lên
,tép bạc nhảy lách tách.Vậy là cứ rảnh,tôi lại đặt vó quanh ao,lấy tép
làm thức ăn cho cả nhà.Hết tép rang,tép luộc,đến bầm mịn ra nấu canh
,nấu cháo,cả nhà khỏe hẳn lên.Nhiều người thấy vậy cũng kéo vó như
tôi.Kéo riết,tép ít dần,mẹ bảo tôi đi kéo xa hơn.Tờ mờ sáng,tôi và mẹ
rang cám thật thơm,trôn nước rồi vo tròn thành từng hòn nho nhỏ,vác 
vó lội khắp các ao,mương đặt vó mãi đến sáng bảnh mắt mới về.Rửa
vội mớ tép,mẹ lại đem ra chợ bán lấy thêm tiền mua chút thức ăn cần 
thiết cho cả nhà.Còn tôi hối hả tắm rửa đến trường cho kịp giờ học.
Có hôm mẹ bệnh,một mình tôi bên chiếc đèn lồng thong dong quanh
các ao.Tôi giật thót người bởi tiếng cá quẫy bên mép ao,sợ lắm,vã cả
mồ hôi nhưng nghĩ đến gia đình,nghĩ đến những giây phút được ngồi
trong lớp nghe thầy cô giáo giảng bài,tôi lại cố gắng.Có nhiều hôm thời 
tiết thay đổi,kéo từ 01 giờ đêm đến sáng mà chỉ được gần 2 chén tép
,lòng tôi ngổn ngang bao suy nghĩ.Chẳng lẻ mình lại phải xa mái trường
vào mùa phượng nở này mãi mãi sao ! ?.Chỉ thoáng nghĩ đến đó thôi
,lòng tôi quặn đau,tôi cầu mong thời gian trôi thật chậm và hoa phượng
hãy khoan nở.!.
Ao này hết,tôi lặn lội sang ao khác,nhưng giấc ngủ ngon thưa dần.Tôi
và mẹ luôn làm bạn với trăng sao và bước chân hòa nhịp vào bản hợp
xướng tuyệt vời của đám côn trùng.
Cám ơn Mẹ đã truyền cho con nghị lực vượt khó trong cuộc sống.
Cám ơn những chén tép bạc đã đồng hành cùng tôi vượt khó đến trường.
Giờ đây tôi đã có 1 gia đình hạnh phúc,1 công việc ổn định,1 cuộc sống
đầy đủ...nhưng những ngày kéo vó đêm vẫn vẹn nguyên trong ký ức.!
(trích từ FB của Thu Cúc)

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

**Cảm xúc.

 Có hạt bụi nào vừa rơi trong mắt em khiến chút xốn xang chợt quay về.
Mùa Xuân này nữa là bao nhiêu mùa Xuân em một mình ngóng trông Anh?.
Lẽ ra em nên ngừng chờ đợi,nên vạch cho mình một hướng đi khác và 
cất bỏ quá khứ vào một ngăn nhỏ trong tim mình.Thế nhưng điều tưởng
 chừng đơn giản ấy em lại không thể nào làm được.
  Có phải vì em  quá yêu anh,vì tình yêu của em dành cho Anh như viên
ngọc không tì vết nên khi mất Anh rồi,em cứ mãi kiếm tìm một thứ
giống hệt như thứ mình đã từng có...Dẫu biết rằng trong cuộc đời này
không có hình mẫu nào giống hệt nhau,thậm chí cả những cặp song
sinh thì cũng có những điểm khác nhau,vậy mà em vẫn cứ tự huyền
hoặc mình rằng nếu chịu khó cất công đi tìm thì chắc chắn em sẽ gặp
được.
   Anh yêu,hơn 3 năm qua kể từ ngày anh tan vào gió bụi,sao em vẫn
như mới gặp anh ngày hôm qua.Em thấy cái dáng hối hả của anh vào
những buổi sáng anh đến muộn khi sàn giao dịch chứng khoán đã tới
phiên khớp lệnh liên tục,thấy nụ cười tươi khi em mang ly cafe bốc
khói mời anh..Em  nghe hơi ấm từ bàn tay anh khi anh bắt tay cám 
ơn em...Tất cả những thứ đó vẫn quẩn quanh bên cạnh mà em không
 có cách gì dứt đi được...
   "Phố đông" "Cúc lũi" thường nhắc nhở em rằng "anh sẽ không bao 
giờ trở về được nữa,vì người chết làm sao trở về?"...Họ bảo em hãy 
quên đi để mà sống,để mà yêu.Em cũng muốn thế mà có được đâu?
Có phải vì tình yêu dành cho anh quá lớn nên nó khiến em không thể
nào bước qua được lời nguyền yêu chỉ một mình anh.!
(trích trong FB của Đổ Uyên Lê Hà)

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

*7 cách đắt nhân tâm nơi cơ quan

  Mối quan hệ tốt đẹp với đồng nghiệp làm cho cuộc sống nơi cơ quan làm việc
của bạn cân bằng,đem lại hiệu suất làm việc cao hơn...
     Không có gia đình và bạn bè,cuộc sống của bạn không những buồn tẻ mà còn
gặp nhiều khó khăn.Tương tự trong công việc,bạn không thể thành công nếu thiếu
sự giúp đở của đồng nghiệp.Chính yếu tố này sẽ đem lại hiệu suất làm việc cao hơn
,giúp bạn tiến nhanh hơn trên con đường sự nghiệp.
     Hãy áp dụng 7 gợi ý sau,bạn sẽ tạo nên một môi trường làm việc thoải mái và hiệu
quả :
 1.- Thân thiện với mọi người.
     Hình ảnh của bạn tại nơi làm việc không chỉ thể hiện qua kết quả công việc đạt được
mà chính do thái độ của bạn.Một nụ cười hay lời chào vui vẻ khi gặp đồng nghiệp là
cách thể hiện sự thân thiện và tích cực.Bạn cũng nên để ý đến những hành động nhỏ
nhưng có ảnh hưởng lớn như:giúp mở cửa,giữ nút thang máy,nhặt đồ đánh rơi...
 2.- Giúp đỡ nhiệt tình.
    Khi xong công việc của mình,tất nhiên bạn được quyền nghỉ ngơi và thư giãn 1 chút.
Nhưng nếu bạn tận dụng khoảng thời gian này để giúp 1 đồng nghiệp đang "ngập đầu"
giải quyết những phàn nàn của khách hàng,đồng nghiệp của bạn không những cảm kích
mà chắc chắn trong những tình huống tương tự,họ cũng sẽ hỗ trợ bạn hết mình.
 3.- Chủ động nhận việc khó.
   Chắc chắn bạn sẽ nhiều thử thách để giải quyết những công việc phức tạp.Nhưng nếu
bạn chủ động nhận phần việc trên,bạn đã thể hiện bản thân mình là 1 người tự tin,tích
cực,không ngại khó.Đây cũng là cơ hội để bạn hoàn thiện kỹ năng và nâng cao kiến thức
.Sếp và đồng nghiệp chắc chắn sẽ đánh giá cao tinh thần này của bạn.
 4.- Cư xử lịch thiệp.
    Nơi bạn làm việc là 1 xã hội thu nhỏ và bạn đang ở nơi công cộng,vì vậy bạn cần ý thức
về hành động của mình để không làm đồng nghiệp khó chịu.Bạn cần tắt đèn và các thiết
bị khác sau khi họp xong,bỏ giấy vào máy in sau khi sử dụng hết giấy...Khi các thiết bị văn
phòng như máy in,máy fax,điện thoại gặp trục trặc,bạn đừng làm ngơ bỏ đi mà hãy thông
báo ngay đến bộ phận liên quan để được hỗ trợ.
    Trong môi trường làm việc mở,mọi người ngồi rất gần nhau,bạn đừng để những sở thích
cá nhân ảnh hưởng đến người khác.Ví dụ:nếu bạn thích nghe nhạc...hãy dùng tai nghe;khi
bạn nói chuyện điện thoại...hãy hạ thấp giọng hao85c tìm 1 chổ vắng người để nói chuyện.
 5.- Chào đón đồng nghiệp mới.
    Ấn tượng về ngày đầu tiên của bạn tại công ty như thế nào? Không quen biết ai,bạn sẽ
rất bối rối.Đừng để điều này xảy ra với đồng nghiệp mới,đặc biệt nếu họ làm chung nhóm
với bạn.Khi thấy họ lạc lỏng trong môi trường mới,hãy chủ động bắt chuyện,giới thiệu họ
với những đồng nghiệp khác,giúp đỡ khi cần thiết để họ hòa nhập nhanh hơn với nhóm
và công ty.Lòng tốt của bạn chắc chắn sẽ được ghi nhận với sự cảm kích.
 6.- Lắng nghe.
   Trong cuộc họp,bạn nghỉ rằng giải pháp của mình là tối ưu cho những khó khăn hiện tại
nhưng cũng không mất gì nếu bạn lắng nghe ý kiến của những đồng nghiệp khác.Hãy thể
hiện sự tôn trọng của bạn dành cho họ và những đóng góp của họ.Khi lắng nghe ý kiến
từ nhiều phía,có thể bạn sẽ đưa ra được giải pháp sáng tạo hơn.
 7.- Ghi nhận sự giúp đỡ của đồng nghiệp.
   Trong những tình huống bạn hoàn thành xuất sắc công việc của mình với phần nào có
sự hỗ trợ của đồng nghiệp,hãy bày tỏ sự biết ơn chân thành đối với họ;cũng như cho sếp
bạn biết vai trò của họ trong dự án này.Họ sẽ cảm thấy tự hào vì giúp được bạn.Mối quan
hệ giữa bạn và đồng nghiệp sẽ tốt đẹp hơn và 2 bên sẳn lòng giúp đỡ nhau khi cần thiết.
    Lời khuyên cuối cùng dành cho bạn trong việc xây dựng những mối quan hệ nơi cơ quan
:hãy đối xử với mọi người theo cách mà bạn muốn họ dối xử với bạn.Ai cũng muốn làm
việc,hợp tác và hỗ trợ bạn,dĩ nhiên con đường đến thành công sẽ rộng mở với bạn.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Tìm lại dấu xưa

*Tìm lại dấu xưa.
Saigon,thành phố lớn nhất phương nam,ngày nào,mùa nào
cũng rộn rịp,vội vã với nhịp sống sôi động.Phố xá luôn tràn 
ngập xe cộ ngược xuôi,luôn rượt đuổi nhau,người người đua
chen nhau như sợ không theo kịp dòng thác mưu sinh cuốn
hút.Mọi người sống quay cuồng hầu như quên đi ngày tháng
trôi quá nhanh.Vào dịp cuối năm,phố phường trở nên lộng lẩy 
hơn,nhà nhà khoác lên bộ áo mới,tươi sáng hơn với đèn hoa
sáng lung linh sắc màu,tiết trời cũng dịu đi...lúc ấy mọi người
mới cảm nhận một năm mới sắp đến.
Còn hơn 1 tháng nữa mới đến Tết,đang chuẩn bị mọi thứ cho
buổi Lễ Vu Quy,tôi bổng nhận được mail của Ông Cậu từ ÚC
gởi về mà lòng cứ xôn xao..."ngày 30/12,con cùng với Ba Mẹ
ra sân bay đón Bà...nhớ đón rước chu đáo..."
Chuyến bay phải quá cảnh Hong Kong trước khi tới TSN kéo
dài mưới mấy tiếng nhưng không làm Nội tôi mệt mỏi dù
năm nay đã 84 tuổi,bà vẫn đi đứng nhanh nhẹn ở lối ra
khách quốc tế.Khi chuyển hành lý lên xe chuẩn bị về nhà
dân Saigon mới rục rịch đi làm,phố xá còn thưa vắng,ngái
ngũ...sau khi yên vị...bà liền nói với "chú tài xế".."Con là
chồng của TQ hả ? vậy con đưa bà ghé Pasteur ăn phở
rồi hãy về nhà..."
Biết tính của Nội,mọi người lẳng lặng làm theo..bởi qua
những lần về nước,bà đều muốn ghé lại những quán xá
bình dân có từ trước năm 1975-khoảng thời gian mà
Ông bà Nội còn ở VN,bà không thích các quán ăn sang
trọng mà chọn những quán như : bì cuốn Hồ Con Ruà,
bánh xéo Đinh công Tráng,hủ tiếu bánh bao Cả Cần,
bánh cuốn Văn Học/chợ Vườn Chuối,cafe Năm Dưỡng..
Có quán nay vẫn còn,có quán đã dẹp từ lâu...nhưng
phải đưa bà đến tận nơi "mục kích sở thị" nếu không
muốn bà giận.!
Những lần trước,khi tôi còn công tác ở bộ phận cũ,
bà bắt tôi phải nghĩ phép để đưa bà về tận Cần Thơ
để xem ngôi nhà cổ nhất nam bộ có từ 130 năm trước
Đó là 1 dinh thự có 5 gian hòa nhập kiến trúc văn hóa
Đông Tây thời thuộc địa và mang vẻ đẹp đặc trưng của
vùng châu thổ nam bộ.Lần khác,nhân dịp chuyến công
tác miền Trung,bà đòi đi theo để ra thăm Huế,đến 
tham quan làng cổ Phước Tích,huyện Long Điền,cách
Huế 45km.Ngôi làng này được lập vào thế kỷ thứ 15
với khoảng 100 ngôi nhà rường 3 gian 2 chái liên kết
với nhau,chỉ cách 1 mảnh vườn bao quanh đầy cây
trái xum xuê.Những ngôi nhà gỗ này có kiến trúc rất
tinh tế,ẩn dưới các cây cổ thụ.Giữa làng có 1 hồ sen
rộng và lác đác ẩn khuất những ngôi đình chùa,miếu
cổ,mộ xưa...trăm năm trơ gan cùng tuế nguyệt,vẫn 
không mất đi vẻ đẹp kín đáo sâu lắng như một nàng
thôn nữ....
Tôi thường tự hỏi "phải chăng Nội muốn tìm hình bóng
mình,muốn dựng lại quãng đời thanh xuân đã qua và
không bao giờ quay lại.Và không biết trong không gian
xưa cũ này,Nội nhớ đến những ai,những mối tình nào
trong đời của 1 nữ sinh lá ngọc cành vàng thưở học
trường Marie Curie Saigon..." Giờ đây nơi đất khách
tôi mới hiểu,mới cảm nhận sâu sắc về thân phận con
người.Vì phía sau những gương mặt,những bộ quần
áo sang trọng bên ngoài,ai cũng có 1 nỗi niềm lẩn
khuất những điều chôn giấu.! Ai cũng sống 1 cuộc
đời những gì họ chưa sống được trong quá khứ thì
nay họ tìm lại dù chỉ là hoài niệm xa xăm....!