"Mai Anh đi rồi,bé có buồn không ?
Mai Anh đi nhớ bé vô cùng
Nhớ dáng học trò,em đến lớp,
nhớ môi hồng,tóc xõa ngang lưng..."
Tôi nghe như có 1 luồng điện chạy dọc sống lưng.Rất lâu rồi
không có ai đọc cho tôi nghe đoạn thơ ấy.Rất lâu rồi tôi đã cât
đoạn thơ Anh chép tặng tôi,vào 1 góc nhỏ trong tim mình.
Ngày ấy,trong bữa tiệc chia tay Anh ra Hà Nội nhận công tác,
mọi người yêu cầu Anh hát...Anh tự đệm dàn và hát bài
"Bài Thánh Ca buồn",giọng Anh trầm ấm,như nghẹn ngào
làm tim chúng tôi thắt lại-những nhân viên đã gắn bó với Anh
nhiều năm qua.Dứt bản nhạc,Anh ngồi cạnh tôi :"mai anh đi rồi
em có buồn không?".Tôi chửa thẹn,véo vào tay Anh "Ai thèm
buồn".
Ấy thế mà điều đó đã thành sự thật,khi cô bạn đồng nghiệp
gọi điện từ Hà Nội :"Em ra ngay,anh....cần gặp em để căn dặn
vài điều quan trọng...".Tôi khóc,không định hướng được lòng
mình đi hay ở,tôi không đoán được điều gì đã xảy ra sau câu
nói ngắn ngủi mà tôi không kịp hỏi thêm câu nào đã ngắt ngang
Thế là ngay trong ngày hôm đó tôi đáp máy bay ra HN và vào
thăm Anh tại BV Pháp-Việt để nghe những lời sau cùng và nhận
từ Anh *Của Thừa Kế*....
Hôm nay,cô bạn bất ngờ khơi dậy kỷ niệm,tôi bổng thấy tim
mình nhói lên,hình ảnh Anh vẫn vẹn nguyên trong tôi.
Tôi nhớ ngày tiễn Anh,tôi đã lẩm bẩm mãi một mình :
"Mai Anh đi...đường xa xa lắm..."
**Của Thừa Kế - bài viết trong Yahoo Blog của Pensée
