Mỗi ngày,em lao đầu vào công việc để trốn chạy nỗi cô đơn,nhưng đâu đó
trong tâm hồn em vẫn cón 1 cõi riêng cho nỗi buồn ngự trị.Thỉnh thoảng em chợt
nhận ra mình đã ngồi hàng giờ chỉ để nghĩ về ký ức....
Mùa mưa đã đến cùng với những chiều mây trôi lửng lờ.Sắp tới sẽ là những đêm
mưa,những đêm mưa chảy vào giấc ngủ của em.Và giấc ngủ sẽ đặc quánh những
cơn chiêm bao mộng mị về ANH.Bây giờ em mới hiểu cái cảm giác đợi chờ trong tình
yêu cũng đáng sợ,đợi chờ 1 điều thật quá đổi mông lung...
Hôm nay,qua cửa sổ em thấy bầu trời ngợp "gió" , "gió" đang rong ruổi về đâu.?
Dường như cuộc đời của "gió" là cuộc hành trình dài vô tận để tìm kiếm một điều gì
đó cũng giống như em vậy , vẫn mãi tìm kiếm một tình yêu đích thực trong đời ..!..
gởi "gió" chút tâm tình...
(trích từ FB của Đổ Uyên)
Gió có thể rong ruổi theo cuộc hành trình dài vô tận, còn chúng ta phải kết thúc khi có điểm dừng Đỗ Uyên ạ
Trả lờiXóaUyên cám ơn ý kiến của Ngân...vâng bạn nói đúng "gió" sẽ mãi rong ruổi
Xóacòn mình sẽ phải dừng chân thôi.
"GIÓ" = Phong Võ là bút danh của ANH đấy Ngân ạ !
XóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa