Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

*Người dưng ơi.!

Cơn mưa lao xao trên cành lá chiều nay bất chợt khiến lòng tôi thổn thức.
Con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa với lá me la đà ngày xưa vương trên tóc
ai gợi một nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi.Người dưng ơi.!,em có còn nhớ
tôi không ?.
Chẳng phải mà lòng tôi xao xuyến.Chiều nay tình cờ đi lại con đường xưa
hai đứa vẫn đi về,tôi bỗng nhớ một thời chúng mình có nhau.Ngày ấy,em nói
khi hai trái tim hòa cùng một nhịp đập thì chẳng có trở lực nào ngăn được
chúng ta đến với nhau.!Ngày đó,em bảo dù có phải đi xa,rất xa thì trái tim
em vẫn ở nơi này...Ngày ấy,tôi cứ ngỡ điều đó là bất di bất dịch.!
Thế nhưng,nếu như vậy thì làm gì có chuyện vật đổi sao dời phải không em?
Một năm,hai năm rồi ba năm...những cánh thư thưa thớt dần rồi mất hút.!
Có người quen bên ấy nói rằng em đã sang ngang.Ừ,thì núi sông cách trở
thì lấy gì ràng buộc được nhau phải không em? Chỉ có điều,đôi khi lòng tôi
buốt nhói.Đôi khi buồn đến ngẩn ngơ.Sao em không nói một lời để tôi thôi
chờ đợi?Sao em không nói một lời để nỗi nhớ mong em,tôi sẽ đem cất vào 
dĩ vảng ?.
Bất chợt gặp lại con đường xưa hai đứa chung đôi.Không ngờ lòng vẫn còn
thổn thức như thời trai trẻ.Có lẻ bây giờ em chẳng còn nhớ những vụng dại 
năm xưa.Người con gái đã sang sông thì níu giữ quá khứ làm gì phải không
em? Không biết bao nhiêu lần tôi đã muốn quên,muốn khép lại vĩnh viễn một
bóng hình.Thế mà kỷ niệm như những con suối nhỏ cứ len lỏi đỗ về dòng 
sông ký ức.Để mỗi lần về qua chốn ấy,lại thấy lòng ngẩn ngơ...
Người dưng ơi,tôi vẫn nhớ thương người...
(bài viết của 1 người bạn đã đăng trên FB)