Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Anh luôn hiện hữu

 Có hạt bụi nào vừa rơi trong mắt em khiến chút xốn xang chợt quay về.
Mùa Xuân này nữa là bao nhiêu mùa Xuân em một mình ngóng trông Anh?.
Lẽ ra em nên ngừng chờ đợi,nên vạch cho mình một hướng đi khác và 
cất bỏ quá khứ vào một ngăn nhỏ trong tim mình.Thế nhưng điều tưởng
 chừng đơn giản ấy em lại không thể nào làm được.
  Có phải vì em  quá yêu anh,vì tình yêu của em dành cho Anh như viên
ngọc không tì vết nên khi mất Anh rồi,em cứ mãi kiếm tìm một thứ
giống hệt như thứ mình đã từng có...Dẫu biết rằng trong cuộc đời này
không có hình mẫu nào giống hệt nhau,thậm chí cả những cặp song
sinh thì cũng có những điểm khác nhau,vậy mà em vẫn cứ tự huyền
hoặc mình rằng nếu chịu khó cất công đi tìm thì chắc chắn em sẽ gặp
được.
   Anh yêu,hơn 3 năm qua kể từ ngày anh tan vào gió bụi,sao em vẫn
như mới gặp anh ngày hôm qua.Em thấy cái dáng hối hả của anh vào
những buổi sáng anh đến muộn khi sàn giao dịch chứng khoán đã tới
phiên khớp lệnh liên tục,thấy nụ cười tươi khi em mang ly cafe bốc
khói mời anh..Em  nghe hơi ấm từ bàn tay anh khi anh bắt tay cám 
ơn em...Tất cả những thứ đó vẫn quẩn quanh bên cạnh mà em không
 có cách gì dứt đi được...
   "Phố đông" "Cúc lũi" thường nhắc nhở em rằng "anh sẽ không bao 
giờ trở về được nữa,vì người chết làm sao trở về?"...Họ bảo em hãy 
quên đi để mà sống,để mà yêu.Em cũng muốn thế mà có được đâu?
Có phải vì tình yêu dành cho anh quá lớn nên nó khiến em không thể
nào bước qua được lời nguyền yêu chỉ một mình anh.!
Đổ Uyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét