Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

*BỚT NÓI LẠI, HÃY LÀM ĐI! 1. Có kẻ mồm miệng lúc nào cũng ra rả kêu người ta phải làm cái này làm cái kia để tu thân nhưng chính mình lại sống chả ra cái gì. 2. Lễ phép và biết điều là những bài học đầu tiên bạn cần tu nhuần nhuyễn trước khi muốn làm cái gì đó to tát hơn ở đời. 3. Nên biết rằng, ba cái trò xu nịnh, lẻo mép có thể giúp bạn nhất thời đạt được cái lợi, nhưng mãi mãi chẳng có được những giá trị chân thành. 4. Ranh giới giữa CÁ TÍNH, CÁI TÔI với THIẾU GIÁO DỤC vốn dĩ rất mong manh. Cẩn thận! 5. Cuộc đời này không thiếu những điều bất ngờ, vậy nên đừng hoảng hốt nếu một ngày bị chính người mình nghĩ là thân thiết đâm sau lưng. Cũng thường thôi, cuộc sống mà! 6. Trước khi xách miệng đi xỉa xói, phán xét ai đó... HÃY SOI GƯƠNG và NHÌN LẠI BẢN THÂN trước đã. 7. Bạn không đau nỗi đau của họ, không sống cuộc đời của họ... thì làm ơn HÃY NGẬM MIỆNG LẠI và làm tốt việc của bản thân đi. BỚT SÂN SI !! 8. Tu cái miệng cho bớt khẩu nghiệp, vì đôi khi vài câu nói của bạn cũng đủ lấy đi một mạng người. 9. Để không tự mình chuốc lấy thất vọng thì đừng tin tưởng, đừng kì vọng quá nhiều vào bất cứ mối quan hệ nào. Mọi sự đều có chu kỳ của nó, hết một chu kì là HẾT DUYÊN! 10. Muốn cái gì thì lao vào mà làm, đừng ngồi ăn bánh vẽ nữa. Bớt lý thuyết lại, thực hành đi! * Hơi thô nhưng được cái nói đúng mà ha !

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

*Người dưng ơi.!

Cơn mưa lao xao trên cành lá chiều nay bất chợt khiến lòng tôi thổn thức.
Con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa với lá me la đà ngày xưa vương trên tóc
ai gợi một nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi.Người dưng ơi.!,em có còn nhớ
tôi không ?.
Chẳng phải mà lòng tôi xao xuyến.Chiều nay tình cờ đi lại con đường xưa
hai đứa vẫn đi về,tôi bỗng nhớ một thời chúng mình có nhau.Ngày ấy,em nói
khi hai trái tim hòa cùng một nhịp đập thì chẳng có trở lực nào ngăn được
chúng ta đến với nhau.!Ngày đó,em bảo dù có phải đi xa,rất xa thì trái tim
em vẫn ở nơi này...Ngày ấy,tôi cứ ngỡ điều đó là bất di bất dịch.!
Thế nhưng,nếu như vậy thì làm gì có chuyện vật đổi sao dời phải không em?
Một năm,hai năm rồi ba năm...những cánh thư thưa thớt dần rồi mất hút.!
Có người quen bên ấy nói rằng em đã sang ngang.Ừ,thì núi sông cách trở
thì lấy gì ràng buộc được nhau phải không em? Chỉ có điều,đôi khi lòng tôi
buốt nhói.Đôi khi buồn đến ngẩn ngơ.Sao em không nói một lời để tôi thôi
chờ đợi?Sao em không nói một lời để nỗi nhớ mong em,tôi sẽ đem cất vào 
dĩ vảng ?.
Bất chợt gặp lại con đường xưa hai đứa chung đôi.Không ngờ lòng vẫn còn
thổn thức như thời trai trẻ.Có lẻ bây giờ em chẳng còn nhớ những vụng dại 
năm xưa.Người con gái đã sang sông thì níu giữ quá khứ làm gì phải không
em? Không biết bao nhiêu lần tôi đã muốn quên,muốn khép lại vĩnh viễn một
bóng hình.Thế mà kỷ niệm như những con suối nhỏ cứ len lỏi đỗ về dòng 
sông ký ức.Để mỗi lần về qua chốn ấy,lại thấy lòng ngẩn ngơ...
Người dưng ơi,tôi vẫn nhớ thương người...
(bài viết của 1 người bạn đã đăng trên FB)

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Anh luôn hiện hữu

 Có hạt bụi nào vừa rơi trong mắt em khiến chút xốn xang chợt quay về.
Mùa Xuân này nữa là bao nhiêu mùa Xuân em một mình ngóng trông Anh?.
Lẽ ra em nên ngừng chờ đợi,nên vạch cho mình một hướng đi khác và 
cất bỏ quá khứ vào một ngăn nhỏ trong tim mình.Thế nhưng điều tưởng
 chừng đơn giản ấy em lại không thể nào làm được.
  Có phải vì em  quá yêu anh,vì tình yêu của em dành cho Anh như viên
ngọc không tì vết nên khi mất Anh rồi,em cứ mãi kiếm tìm một thứ
giống hệt như thứ mình đã từng có...Dẫu biết rằng trong cuộc đời này
không có hình mẫu nào giống hệt nhau,thậm chí cả những cặp song
sinh thì cũng có những điểm khác nhau,vậy mà em vẫn cứ tự huyền
hoặc mình rằng nếu chịu khó cất công đi tìm thì chắc chắn em sẽ gặp
được.
   Anh yêu,hơn 3 năm qua kể từ ngày anh tan vào gió bụi,sao em vẫn
như mới gặp anh ngày hôm qua.Em thấy cái dáng hối hả của anh vào
những buổi sáng anh đến muộn khi sàn giao dịch chứng khoán đã tới
phiên khớp lệnh liên tục,thấy nụ cười tươi khi em mang ly cafe bốc
khói mời anh..Em  nghe hơi ấm từ bàn tay anh khi anh bắt tay cám 
ơn em...Tất cả những thứ đó vẫn quẩn quanh bên cạnh mà em không
 có cách gì dứt đi được...
   "Phố đông" "Cúc lũi" thường nhắc nhở em rằng "anh sẽ không bao 
giờ trở về được nữa,vì người chết làm sao trở về?"...Họ bảo em hãy 
quên đi để mà sống,để mà yêu.Em cũng muốn thế mà có được đâu?
Có phải vì tình yêu dành cho anh quá lớn nên nó khiến em không thể
nào bước qua được lời nguyền yêu chỉ một mình anh.!
Đổ Uyên

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

*Mai Anh đi rồi....

Nhỏ bạn đồng nghiệp đang ngồi gỏ máy tính bỗng ngâm nga :
 "Mai Anh đi rồi,bé có buồn không ?
  Mai Anh đi nhớ bé vô cùng
  Nhớ dáng học trò,em đến lớp,
  nhớ môi hồng,tóc xõa ngang lưng..."
Tôi nghe như có 1 luồng điện chạy dọc sống lưng.Rất lâu rồi
không có ai đọc cho tôi nghe đoạn thơ ấy.Rất lâu rồi tôi đã cât
đoạn thơ Anh chép tặng tôi,vào 1 góc nhỏ trong tim mình.
Ngày ấy,trong bữa tiệc chia tay Anh ra Hà Nội nhận công tác,
mọi người yêu cầu Anh hát...Anh tự đệm dàn và hát bài
"Bài Thánh Ca buồn",giọng Anh trầm ấm,như nghẹn ngào
làm tim chúng tôi thắt lại-những nhân viên đã gắn bó với Anh
nhiều năm qua.Dứt bản nhạc,Anh ngồi cạnh tôi :"mai anh đi rồi
em có buồn không?".Tôi chửa thẹn,véo vào tay Anh "Ai thèm
buồn".
Ấy thế mà điều đó đã thành sự thật,khi cô bạn đồng nghiệp
gọi điện từ Hà Nội :"Em ra ngay,anh....cần gặp em để căn dặn
vài điều quan trọng...".Tôi khóc,không định hướng được lòng
mình đi hay ở,tôi không đoán được điều gì đã xảy ra sau câu
nói ngắn ngủi mà tôi không kịp hỏi thêm câu nào đã ngắt ngang
Thế là ngay trong ngày hôm đó tôi đáp máy bay ra HN và vào
thăm Anh tại BV Pháp-Việt để nghe những lời sau cùng và nhận
từ Anh *Của Thừa Kế*....
Hôm nay,cô bạn bất ngờ khơi dậy kỷ niệm,tôi bổng thấy tim
mình nhói lên,hình ảnh Anh vẫn vẹn nguyên trong tôi.
Tôi nhớ ngày tiễn Anh,tôi đã lẩm bẩm mãi một mình :
 "Mai Anh đi...đường xa xa lắm..."
    **Của Thừa Kế - bài viết trong Yahoo Blog của Pensée

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

*Đợi chờ.

Ngày đầu tiên Anh đến sàn giao dịch chứng khoán để mở tài khoản
,em chợt nhận ra rằng cổ tích không hẳn chỉ là thế giới của trẻ con.
Giữa cuộc đời này,vẫn có chàng hoàng tử mang trái tim mình trao
cho cô bé Lọ Lem với những yên thương nồng ấm nhất.
Từ đó,trong những giấc mơ của em luôn lấp lánh bóng hình một
người con trai với đôi mắt ấm áp,vòng tay thật chặt,nụ cười thật
bao dung.Em đã sống với niềm hạnh phúc ấy,khi chúng mình bên
nhau,hay khi Anh phải đi công tác xa.Khoảng cách địa lý không làm
tình cảm trong em phai nhạt.Ngược lại,nó chỉ càng làm cho em nghĩ
về Anh,nhớ thương Anh nhiều hơn.
Suốt những năm tháng ta bên nhau,dường như cuộc sống hối hả
hơn,trái tim đập nhanh hơn và những bất thường trong cuộc sống
càng làm ta mạnh mẽ hơn.Em đã thầm yêu và chờ đợi Anh hết
những tháng năm thanh xuân của mình.Để rồi khi em nghĩ rằng
tháng ngày hạnh phúc sắp sửa đến trong tầm tay,rằng Anh sắp
về bên em mãi mãi thì mọi thứ bổng trở nên xa vời.Phải mất rất
nhiều tháng,năm qua,em mới tin rằng Anh đã không thể nào trở
về bên em được nữa,rằng Anh đã tan vào hư vô....
Có những người bạn hỏi em sao không mở lòng mình ? sao
không tìm một bờ vai khác ? một hạnh phúc khác ?...Chờ đợi
làm gì một người đã mãi mãi ra đi ?..
Em hiểu rằng mọi thứ đều có lý lẽ của nó.Sự chờ đợi cũng
chính là hạnh phúc.Có lần em mơ thấy Anh về,nắm chặt tay
em,Anh nói "Thôi đừng chờ đợi nữa,có bao giờ người chết
trở về đâu em?Thôi đừng khóc thương nữa,kiếp này anh nợ
em một tình yêu chân thành..." Em đã khóc trong giấc mơ
và cũng đã hạnh phúc vì nhận ra rằng khi yêu sâu sắc một 
ai đó thì chẳng dễ gì xóa bỏ được hình bóng ấy khỏi cuộc đời.
Cứ thế,em yêu Anh,cho dẫu một ngày nào đó em chợt nhận
ra rằng tóc mình đã bạc....!
...nhớ lại ngày đầu tiên em gặp Anh
Đổ Uyên

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

*Có những tình yêu như thế...!

Anh là người đến trước,nhưng khi đó em chỉ xem anh như 1 người 
bạn,1 người anh chứ hoàn toàn không có cảm xúc.Hồi đó,em có nói 
"nếu 2 năm nữa mà không có ai yêu em thì em sẽ yêu anh." Anh 
cười và bảo :"Đừng có ép uổng con tim mình...".
Rồi em gặp chồng em sau này.Chỉ 1 lần gặp gỡ mà em có cảm giác
như đã gặp anh ấy từ kiếp trước và chúng em sinh ra trên đời này
là để dành cho nhau.Khi em đi lấy chông,em biết anh rất đau khổ
nhưng anh vẫn tươi cười,vẫn lo lắng cho em mọi thứ từ xe cộ đưa
đón dâu,đặt tiệc ở nhà hàng,thậm chí anh giành cả phần đi in thiệp
cưới cho em...Lúc đó các bạn em cũng nói,trông anh rất tội nghiệp
,hẳn là anh đang nuốt nước mắt vào lòng để tiễn người mình yêu
đi lấy chồng.Em cũng thấy thương anh đến quặn lòng nhưng biết 
làm sao được.Con tim có lý lẽ riêng của nó.Và lý lẽ em dành cho 
anh là chúng ta chỉ có thể là bạn bè.!
Ai cũng bảo em rằng "khi tình yêu ra đi thì sẽ nhường chổ cho
tình thù..".Nhưng anh không thế,mấy năm qua anh vẫn dành cho 
em 1 chổ bất di bất dịch trong tim mình.Dù em đã có chồng,nhưng
đối với anh,gia đình em vẫn là nơi chốn anh đi về,có việc gì mọi
người lại gọi anh,thiếu anh,ba mẹ,anh chị lại thấy như thiếu 1 thành
viên chính thức trong gia đình.Những năm qua anh chưa bao giờ
nhìn em bằng ánh mắt khi xưa,chưa bao giờ có 1 cử chỉ nào bộc
lộ cảm xúc của mình.Điều đó khiến em nhận ra rằng vì anh yêu
em thật lòng nên mọi thứ không thể khác đi...Nhờ đó mà anh
không chỉ có được tình cảm quý trọng của em,của gia đình em
mà ngay cả chồng em cũng yêu quý anh.
Em nghe ai đó nói rằng "khi yêu thật lòng,người ta sẽ hạnh phúc
khi thấy người mình yêu hạnh phúc.".Cám ơn anh đã cho em thấy
và tin rằng trên đời này thật sự có những tình yêu như thế...!
(Thu Cúc)

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

"Lời xin lổi không hề muộn....!"

   Trong buổi Lể Trưởng Thành của học sinh lớp 12 TrườngTHPT
Nhân Việt (Q.Tân Phú) bắt đầu bằng những lời chia sẻ của em
Nguyễn thị THùy Vân,lớp 12A2 gởi đến người cha của mình mà
em không đủ can đảm nói trực tiếp :
 "Kính thưa Ba,
     Má đã ra đi khi con chỉ 7 tháng tuổi.Từ đấy,bàn tay thô kệch,
chai sần của Ba như khéo léo đảm đang hơn vì phải gồng gánh
luôn công việc của Má.Con thấy giận hờn khi các bạn cùng lớp
được gia đình cho tiền ăn sáng,tiền tiêu vặt,có sách giáo khoa
mới,có quần áo đẹp....Con quay sang đòi hỏi ở Ba,nhưng đâu có
biết rằng để mua cho con một con mèo Hello Kitty để con khoe
với bạn bè,Ba đã phải bán đi chiếc đồng hồ kỷ niệm.Con có quần
áo mới mỗi năm nhưng con đâu biết kể từ ngày Má mất,Ba chẳng
có một bộ quần áo nào mới.Hôm nay, con cảm nhận mình đã lớn
khôn,con không đủ can đảm để nói trực tiếp với Ba những lời này
nhưng con muốn nói với Ba rằng con xin lổi Ba.Con cám ơn Ba,
cám ơn những yêu thương kỳ vọng mà Ba đã trao cho con.Cám
ơn tất cả những hy sinh thầm lặng của Ba...Con yêu Ba ! "